TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1882

Mạch Khê nghe vậy, thấy hắn không có ý đùa nữa thì mới gật gật đầu.

Dường như lại nghĩ đến điều gì đó, cô liền nhắc một câu, “Có điều kiện tiên
quyết! Không cho phép tức giận.”

“Được.”

Mạch Khê liếm liếm môi, hít sâu một hơi nói: “Vì sao cuối cùng anh lại

đồng ý bài hát kia?” Nói xong, cô có chút cẩn thận nhìn người đàn ông bên
dưới mình.

Người đàn ông này vốn luôn ăn trên ngồi trước, tuy rằng lúc này cô

đang ngồi trên người hắn nhưng quyền uy của hắn thì vẫn không thể bỏ
qua. Mỗi lần nhắc đến ca khúc kia hắn đều không vui, không biết hôm nay
sẽ như thế nào.

Ai ngờ, Lôi Dận nghe vậy, chẳng những không tức giận mà trên trán

còn thoáng có vẻ tự hỏi, lúc hắn nhìn Mạch Khê thì ánh mắt rất kiên định,
“Khê nhi, trước kia không phải em vẫn cho rằng bài hát đó là do mẹ em đã
sáng tác cho em sao?”

“Đúng vậy…Chẳng lẽ không đúng sao?” Mạch Khê trả lời có điểm

chần chừ, cảm giác mơ hồ lại dâng lên.

“Anh đang nghi ngờ, bài hát kia không phải do Bạc Tuyết sáng tác.” Lôi

Dận thản nhiên nói.

“Hả?” Mạch Khê thiếu chút nữa thì cắn phải đầu lưỡi.

Lôi Dận nhìn cô, ‘trảm đinh tiệt thiết’ nói: “Bạc Tuyết là người mẫu,

theo anh biết, chị ấy không mấy hứng thú với âm nhạc, sáng tác thì lại càng
miễn bàn. Ít nhất, anh với chị ấy cũng ở cùng một chỗ đến mấy năm, cho
tới bây giờ cũng chưa nghe qua Bạc Tuyết đã từng sáng tác bài hát nào.”