Hôm nay, sau đầu giờ chiều đầy mệt mỏi, trên đường cũng khá vắng
người, chỉ có xe chạy trên đường để lại phía sau những âm thanh ồn ào.
Vừa kết thúc một buổi biểu diễn, Mạch Khê có chút mệt mỏi. Vừa đi
ngang qua một khu cao ốc xa hoa thì cô liền nhìn thấy một bóng dáng vô
cùng quen thuộc.
"Dừng xe!" Mạch Khê lập tức bảo tài xế dừng xe, nhìn thật cẩn thận qua
cửa kính. Lúc này, cô mới nhìn thấy rõ một đôi nam nữ đang lôi kéo nhau,
xem ra là đang cãi nhau.
Người con gái kia thì Mạch Khê không biết, nhưng người đàn ông thì
chính là Nhiếp Thiên Luật mà cô quá quen thuộc.
Mạch Khê nhíu mày lại. Sao anh Thiên Luật lại giằng co với một người
con gái chứ?
"Mạch Khê, làm sao vậy?" Apple nhìn lại, kêu một tiếng, "Ấy, anh ta
không phải là Nhiếp tiên sinh sao?"
"Apple, chị với tài xế đi trước đi, hôm nay em sẽ không về công ty."
Mạch Khê nói xong liền mở cửa xe đi xuống.
Apple kinh hãi, vừa thấy cô xuống xe liền vội vã mở cửa kính xe
xuống...
"Mạch Khê, Mạch Khê, kính râm, đeo kính râm vào!" Xin em đấy, em
tưởng mình là người bình thường sao, nói đi là đi ngay được? Phải chú ý
đến hình tượng trước công chúng chứ!
Mạch Khê đêo kính râm vào rồi quay lại ra hiệu OK với Apple. Nhìn xe
đi rồi cô mới đi đến phía đôi nam nữ kia.