Danl là người đại diện của Fanny, cho tới nay, anh ta luôn đối đầu với
Ron. Chỉ bởi nghệ sĩ dưới tay Ron toàn những người chủ chốt nên Danl
cũng không dám làm càn quá mức. Có điều, lần này đúng là anh ta đã
chiếm ưu thế.
Mạch Khê cuối cùng cũng rõ vì sao Ron lại buồn bực đến vậy liền cười
cười, "Ron, tôi rất kính trọng anh. Anh cũng phải tin tưởng tôi, chuyện này
sẽ qua nhanh thôi, tôi không sao."
"Tôi tin cô." Ron nói tự đáy lòng. Trước kia anh ta có vài điểm không
bằng lòng với Mạch Khê, tất cả cũng chỉ bởi lòng tự tôn quá cao. Có điều,
từ sau khi ca khúc của cô chính thức được phát hành, anh ta cũng bắt đầu
nhìn cô gái này bằng cặp mắt khác xưa, cũng bắt đầu chuyên tâm đào tạo
cô.
Anh ta là người đại diện, không phải quản lý nghệ sĩ, đương nhiên cũng
rất hài lòng với những người có năng lực. Rất nhiều nghệ sĩ chính xác là
chỉ cần qua một đêm đã nổi tiếng, nhưng như vậy cũng chỉ là nhất thời,
không thể trụ vững được. Đào tạo một thần tượng có thực lực mới là mục
đích của anh ta, chính vì vậy anh ta mới chọn Mạch Khê. Hiện tại, anh ta
không còn để bụng chuyện cũ, mà hoàn toàn thay đổi cái nhìn về cô.
Đúng lúc đó, Fanny nghênh ngang ra khỏi thang máy, xuất hiện trước
mặt ba người. Vài người trợ lý đi theo cô ta cũng đứng dàn hàng ra. Hôm
nay cô ta diện một bộ cánh khá quý giá, sau khi nhìn thấy Mạch Khê thì
liền cười cười, tiến đến phía trước ―― "Mạch Khê, thật ngại quá, buổi
biểu diễn của cô hôm nay lại dành cho tôi rồi."
"Không có gì, tôi và cô đều là người mới được công ty đào tạo, ai đi
cũng giống nhau cả." Mạch Khê hơi nhếch lên khóe môi anh đào, tỉnh bơ
nói.