TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1922

Fanny nghe vậy, ý cười bên môi càng đậm, lại nhìn thoáng qua đám

phóng viên đang chen lấn bên ngoài thì lắc đầu, "Đều tại bọn phóng viên
đó, nhàn rỗi đi làm om xòm một tin tức cỏn con. Tôi vừa mới nghe trợ lý
nói, bọn phóng viên đõ đúng là thần thông quảng đại, lại có thể lọt vào
công ty. Không dọa đến cô chứ?"

"Không sao, chúng ta là nghệ sĩ, đương nhiên phải quen với những tình

huống này rồi." Mạch Khê nhìn vào cặp mắt ra vẻ quan tâm kia, bình thản
nói.

"Ai da, cô có thể bình tĩnh như vậy thì tốt rồi, tôi cũng yên tâm. Tin tức

đưa sáng nay về Bạc Cơ đúng là làm tôi sợ muốn chết. Mạch Khê à, nghe
nói cô quen biết với Bạc Cơ. Cô ấy chết rồi, chắc là cô cũng đau lòng lắm,
nén bi thương nha."

"Fanny, không phải cô có buổi biểu diễn sao? Còn chưa đi hả?" Người

đại diện Ron thản nhiên nói.

Fanny mất tự nhiên mà hắng giọng, hừ lạnh một tiếng, "Này, Ron,

người đại diện của tôi không phải là anh nhỉ?" Nói xong, cô ta trừng mắt
với Ron một cái rồi bỏ đi.

"Hừ, hư tình giả ý, em không thể biểu diễn, không biết trong lòng cô ta

sướng điên đến mức nào đâu." Apple trừng mắt nhìn theo bóng Fanny, ánh
mắt đầy căm tức, nói.

"Quên đi, mặc kệ người khác như thế nào, chúng ta làm tốt chuyện của

mình đã." Mạch Khê cố xua đuổi ý nghĩ trong đầu, lời nói lại mang vẻ thản
nhiên.

Apple than nhẹ một hơi, không nói gì nữa...

-____________________________