TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1964

Không khí trong văn phòng yên lặng vô cùng, dường như ngay cả cây

kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe thấy.

Một lúc lâu sau...

Phí Dạ dè chừng lên tiếng, "Lôi tiên sinh, ngài đã có phát hiện gì sao?"

Lúc đầu Lôi Dận vẫn không nói gì, chỉ một lúc sau, hắn đột nhiên nở nụ

cười. Nụ cười này như là mặt trời ló ra sau áng mây, là nụ cười của thắng
lợi...

"Đúng vậy! Quả nhiên đây là tác phong của Bạc Tuyết! Đúng là cô ấy

đã giấu đồ vật đó ở nơi rõ ràng nhất!" Hắn nói xong liền cầm chìa khóa gõ
gõ lên mặt bàn, làm vang lên âm thanh kiên định, tự tin!

"Lôi tiên sinh?"

"Phí Dạ, nhìn cái chuôi chìa khóa này xem!" Lôi Dận ném chìa khóa

cho Phí Dạ.

Phí Dạ chộp lấy, nhìn nhìn một hồi. Hắn đang định nói là không thấy gì

thì ánh mắt lơ đãng nhìn thấy chuôi chìa khóa như có một ký hiệu gì đó, đôi
mắt đột nhiên sáng bừng lên...

Đích xác là một kí hiệu, nếu không nhìn kỹ thì chỉ thấy nó chẳng khác

gì một chiếc chìa khóa bình thường. Có điều, ký hiệu trên này không phải
là kí tự tiếng Ả Rập, mà là số La Mã!

"Lôi tiên sinh, là số ba mươi hai trong số La Mã!"

Lôi Dận đứng lên khỏi chỗ ngồi, nhìn về phía Phí Dạ, bên môi gợn lên

một nụ cười ‘thâm trường’, "Tiếp theo, hẳn là cậu biết phải làm thế nào
chứ?"