TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1974

Trong hội quán, chỉ thấy tiếng nói chuyện tao nhã, thấy những người

đàn ông trong bộ âu phục cùng giày da, thấy những người phụ nữ trong
những bộ váy dạ hội lộng lẫy.

Lúc Mạch Khê ngồi bên cạnh Lôi Dận thì mới biết rõ đây đúng là một

buổi xã giao. Cả bữa tiệc lớn như vậy đều được Lôi Dận thiết đãi. Trong
bữa tiệc, có nhiều người cô không biết, nhưng xem ra đều thuộc tầng lớp
thượng lưu, không sang cũng giàu.

"Dận..." Cô không biết làm thế nào để tới gần Lôi Dận hơn. Loại xã

giao này cô vốn không quen cho lắm. Nhìn những người kia hầu hết đều
đeo một bộ mặt giả tạo, điều đặc biệt là bên cạnh họ đều có một người phụ
nữ xinh đẹp, cả cách trang điểm lẫn ăn mặc đều rất quý phái. Xem ra đó
đều là ‘bạn gái’ đi cùng của họ, nói cách khác thì là tình nhân! Nói thật, đối
mặt với những người này, cô thà đi bầu bạn cùng những khuông nhạc đơn
điệu và những động tác múa còn hơn.

Có điều, chuyện khiến cô cảm thấy kỳ quái nhất chính là Lôi Dận trước

giờ không thích cô ra mặt đi xã giao với hắn, thế nhưng đêm nay lại chủ
động đưa cô đến tham dự bữa tiệc này.

Lôi Dận cười cười, làm trò trước mắt bao người, ôm lấy bờ vai mềm của

Mạch Khê. Theo bản năng, cô nhìn về phía người đàn ông bên cạnh. Hắn
vốn chẳng biểu hiện gì nhưng gặp người nào đó thì cũng thay đổi, trông
cũng có phần không thật cho lắm, cũng có thể coi là giống với những người
trong bữa tiệc hôm nay.

"Lôi tiên sinh, không ngờ hôm nay ngài có thể đến tham dự tiệc rượu

này, chúng tôi thật sự là ‘được sủng ái mà lo sợ’." Một người đàn ông trung
niên đứng lên, cười đến mức không thấy hai con mắt đâu nữa, tự mình rót
rượu cho Lôi Dận, trong giọng nói rõ ràng có sự kích động.