“Trăm hại mà không một lợi.” Mạch Khê bĩu môi, “Đều là do anh hết á,
nếu sớm biết những người kia là giám khảo, có đánh chết em cũng không
đi đâu. Em không cần dựa vào quan hệ để có được giải thưởng.”
“Chuyện đó thì có gì đâu, rất bình thường.” Nụ cười bên môi Lôi Dận
càng rộng hơn, giống như gợn sóng nhẹ nhàng tản ra.
“Bình thường cái gì cơ chứ.” Mạch Khê trừng mắt, liếc một cái, “Anh
nghĩ lại đi nha, nếu chuyện này không bị truyền thông phanh ra thì còn đỡ,
mà bây giờ truyền thông lại ầm ĩ lên, chẳng những thế, còn ảnh chụp vô
cùng rõ ràng nữa. Anh nói đi, nếu anh là giám khảo, còn dám cất nhắc tác
phẩm của em sao? Lúc em đi thì mấy người trong công ty còn họp đó, khả
năng cao là ngày mai em sẽ bị hủy bỏ tư cách tham dự quá.”
Dáng vẻ ngốc ngốc của Mạch Khê khiến Lôi Dận nở nụ cười, đưa tay
xoa xoa cái đầu nhỏ của cô, “Không đâu.”
“Anh còn cười?” Mạch Khê bất mãn kháng nghị, giống như một đứa trẻ
cáu kỉnh giơ nắm đấm đánh vào ngực hắn, “Như thế nào mới không chứ?
Nếu em là giám khảo á, em lập tức sẽ làm như vậy.”
Lôi Dận nhếch môi, dịu dàng nói, “Nếu anh là giám khảo, tuyệt đối anh
sẽ không làm như vậy.”
Mạch Khê sửng sốt, “Anh có ý gì cơ?”
Chẳng lẽ chuyện này còn có thể thay chiều đổi gió sao?
“Nha đầu ngốc ơi…” Lôi Dận cưng chiều nhéo cái mũi nhỏ của cô, trên
mặt hiện rõ vẻ bao dung cùng cưng nựng, “Em cho rằng hai chữ Lôi Dận
này một chút trọng lượng cũng không có sao? Nếu anh có thể tự mình tham
dự bữa tiệc này, bọn họ tự nhiên biết anh có bao nhiêu coi trọng nó. Mấy
chuyện khác, quá trình râu ria các thứ anh không quản, bởi vì xử lý như thế
nào là chuyện của bọn họ. Thứ anh muốn nhìn thấy là kết quả. Anh muốn