con người sau ba năm chưa chắc đã thay đổi nhưng có nhiều sự việc sẽ biến
chuyển.
“Thiếu gia, tiểu thư, hai người đã trở lại. Lão gia biết hôm nay hai người
về nên rất vui, còn mời đầu bếp ở chỗ khác đến làm bữa tối.” Quản gia đón
lấy áo khoác của Lôi Dận rồi cung kính nói.
Những người hầu khác cũng nhanh nhẹn bước lên, tiếp đón Lôi Dận và
Mạch Khê.
Họ đều là người cũ ở nơi này nhưng cũng không thường xuyên thấy Lôi
Dận trở về, bởi vậy trong lúc phục vụ có chút nơm nớp lo sợ. Trong ấn
tượng của họ, vị thiếu gia của Lôi gia này nổi danh là tàn nhẫn.
Đối với lời nói của quản gia, Lôi Dận cũng không có phản ứng nhiều
lắm, như thể tất cả đều được hắn đoán từ trước. Chỉ có Mạch Khê, không
khỏi thầm than trong lòng, thật sự là “Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ
trong thiên hạ”. Lôi gia có một người con trai, Lôi lão gia đương nhiên hy
vọng có thể cùng con sum vầy, đáng tiếc…
Đang nghĩ tới đó, có người hầu dìu ông lão xuống thang. Tinh thần ông
có hơi ủ dột nhưng nhìn thấy Lôi Dận cùng Mạch Khê thì có chút kích
động. Ông đẩy người hầu bên cạnh ra, chống ba-toong bước tới trước mặt
hai người.
Là Lôi lão gia!
Mạch Khê phát hiện, lưng ông lão có hơi còng…
“Đã trở lại? Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi…” Giọng nói Lôi lão gia
có chút run rẩy, còn nói năng hơi lộn xộn. Ông nâng tay muốn chạm đến
Lôi Dận lại nhìn thấy hắn nhíu mày thì vội vàng rụt tay về.