"Một nghi trượng sao lại ngang nhiên tạo phản chứ?"
"Đừng coi thường tầm ảnh hưởng của nghi trượng. Quyền lực của hắn
cũng gần ngang với ‘cha đỡ đầu’ cho Mafia. Lôi tiên sinh lại ngang nhiên
khiêu khích Mafia nên đã dẫn đến phiền toái không nhỏ. Lần này chắc là do
X-Ảnh thiếu vị trí nên đã nhân cơ hội mua chuộc nghi trượng." Phí Dạ hớp
nhẹ một ngụm trà.
Đột nhiên Mạch Khê nhớ tới lời Lôi Dận từng nói… "Lòng người khó
dò, James hoặc là tổ chức X-Ảnh có điều kiện mê người, cũng khó trách
người ta động tâm."
Lời nói này của Lôi Dận cứ quanh quẩn trong đầu cô. Cô ngẩng mặt
nhìn Phí Dạ, tỉnh táo nói, "Thì ra tổ chức X-Ảnh đã sớm hành động, bên kia
có thể mua chuộc một nghi trượng, như vậy sẽ còn mua được nhiều hơn."
Phí Dạ nhìn vào mắt cô, cũng là nhìn thấu tâm tư cô. Một lúc lâu sau,
hắn gằn từng tiếng: "Xin tiểu thư Mạch Khê yên tâm, tôi nói rồi, mạng tôi
là của Lôi tiên sinh. Ngoài Lôi tiên sinh ra, bất cứ kẻ nào cũng không có
quyền quyết định sống chết của tôi."
Tâm tình Mạch Khê hoàn toàn thả lỏng. Vừa rồi đúng là cô có nghi ngờ,
liệu Phí Dạ có bị mua chuộc hay không, nhưng nhìn vẻ mặt hắn nghiêm túc
như vậy, cho nên cô không thể không tin tưởng được.
"Phí Dạ, tôi có thể tin tưởng anh không?" Cô như đang hỏi chính mình,
hoặc lại như đang hỏi hắn.
"Có thể." Sắc mặt Phí Dạ rất nghiêm túc, không có chút đáng nghi nào.
Mạch Khê gật đầu, hít sâu một hơi, "Như vậy, kế tiếp chúng ta phải làm
thế nào?"
Phí Dạ nhìn cô, "Kế tiếp, tôi muốn nhìn thấy cô."