"Tôi…chỉ muốn được yêu anh ấy, sao lại khó như vậy chứ, vì sao?”
"Đã đủ rồi, hai người yêu nhau đã một thời gian, như vậy là đủ rồi."
Lòng Phí Dạ cũng se thắt lại. Mạch Khê là người con gái đáng để đàn ông
yêu thương. Nghĩ đến người đàn ông được cô yêu thương, có thể không oán
không hận mà vì cô buông xuôi tất cả.
Mạch Khê cắn chặt đôi môi anh đào, cắn cho đến khi thấy vị máu tươi,
cũng chỉ còn lại đau lòng, bi ai.
Bóng đêm ma mị…
Lúc Mạch Khê đẩy cửa vào thư phòng, nhìn thấy người đàn ông đang
đứng lặng trước cửa sổ, cô bước lên trước, đưa tay ôm hắn từ sau lưng. Nếu
đây là buổi tối cuối cùng có thể cảm nhận được hơi thở của hắn, như vậy cứ
để cô suồng sã một lần đi, để cho mùi hương của hắn khắc sâu trong lòng
cô.
Sự mềm mại sau lưng khiến khuôn mặt Lôi Dận hiện vẻ rung động. Bàn
tay to đặt lên bàn tay mềm mại của cô, hắn nhẹ nhàng nói, "Gần đến ngày
trao giải rồi, Khê nhi, lần này giải thưởng không về em không được."
Mạch Khê áp má vào tấm lưng rắn chắc của hắn, chóp mũi nổi lên cảm
giác chua xót, cô hít sâu một hơi, "Dận, em không muốn giải thưởng lớn,
em chỉ muốn sống với anh cả đời yên ổn vô sự."
"Đúng, Khê nhi của anh không muốn giải thưởng lớn." Lôi Dận xoay
người, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng cười, "Vốn là muốn cho em một bất ngờ,
không ngờ bị tên Hoắc Thiên Kình kia phá hỏng…"
Lời nói còn chưa dứt, Mạch Khê liền đưa tay che môi hắn lại. Cô sợ
nghe được lời hắn sắp nói ra. Cô biết hắn muốn cầu hôn cô. Cô sợ sự kiên
cường mình đã vất vả xây dựng lên sẽ hoàn toàn sụp đổ, cô sợ chính mình
sẽ sa trong lời nói chân tình của hắn…