trọng nằm ở tầng trên.
Ông Watts giơ tay chỉ phòng ăn, có một vài phòng ngủ, nhà tắm ở
ngoài hành lang. Những cánh cửa sổ làm Weldon cảm thấy ngồ ngộ: dù
hình chữ nhật nhưng dạng hình phễu, nhỏ bên trong to bên ngoài. Phải
chăng chúng tạo ra cảm giác an toàn cho mỗi gian phòng?
Ồ lên một tiếng, đến bây giờ Weldon chợt hiểu, ông ta là cựu chiến
binh của thời đánh nhau với quân da đỏ. Hèn gì mấy cái cửa sổ thật sự là lỗ
ngắm bắn.
- Hoàn toàn chính xác! - Ông Watts bất giác mỉm cười - Ngôi nhà
trước mắt anh bạn được xây dựng như một pháo đài.
Trong đầu anh ta, hình ảnh viên tướng già bắt đầu hiện rõ mồn một.
- Vào ngày cuối đời ông ta có yếu đuối không? - Anh ta thắc mắc.
- Ồ, không hề. Ông ta hoàn toàn có thể nhảy lên yên ngựa như một
chàng trai. Ba ngày trước khi chết, tôi thấy ông ta mang khẩu súng trường
kiểu Kentucky to lớn ra và chỉ một phát bắn chết con sóc ngay trên cây
thông kia. Ồ, cơ thể ông ta vẫn còn cường tráng lắm chứ!
Theo cái kiểu suy diễn này, chính khó khăn khủng khiếp chất chồng
lên là nguyên nhân cái chết à? Không phải là đau đớn thể xác sao? Cái chi
tiết này cần phải lưu ý đây!
Ông bác sĩ bước đến một cái cửa, mở nó ra rồi khép lại ngay. Quay
lưng lại, tựa vai lên cửa, hai mắt ông hầu như nhắm lại: có một nỗi đau nào
đó trong ánh mắt, ông ta thì thầm:
- Tôi dẫn ông bạn đến gặp Hellen O’Mallock. - Ông ta thở dài rồi tiếp
tục - Cứ như tình trạng hiện nay, có lẽ cô ta sẽ không qua khỏi.
- Theo sách vở, cô ta bị lao phổi. Thậm chí, lúc mắt cô ta lõm sâu, đôi
má sốt nóng bừng, tôi cố gắng giải thích mọi thứ: cơn lạnh liên tục, cơn
sốt...
Vừa lúc đó, từ phía xa, Weldon nghe vang lên cơn ho khan, yếu ớt.
Hít một hơi dài, anh ta thốt lên.
- Được. Tôi sẽ tỏ ra vui vẻ. Phải không?
- Anh hiểu ý quá. Tôi muốn báo trước cho ông một chút. Cô ta rất
mảnh mai, yếu đuối. Cô ta dường như sắp tan biến... tan biến.