một tấm màn phủ lên chông sắt. Bà ta chẳng hiểu gì cả, vừa làm vừa nhìn
Weldon trừng trừng.
Ông lão Dogget chừng như có vẻ thích thú lắm. Bản tính ông ta vui
vẻ, tâm hồn chất phác. Đã có thời ông ta sống trên biển nhiều năm. Cho đến
khi xảy ra cú ngã từ cột buồm cao chót vót xuống boong tàu gần như cướp
mất sinh mạng và để lại ông ta một cái lưng tàn tật. Từ đó, không thể tiếp
tục đi biển, ông ta đành làm việc trên bờ. Theo lời ông ta, ông ta đã trải qua
hầu hết các vùng đất ở gần xích đạo hoặc mũi Shiff và cuối cùng làm việc
cho ông tướng. Ông ta khiêm tốn, độ khoảng 60 tuổi, rất thích kể lại những
năm tháng lang bạt kỳ hồ của mình. Cuộc sống ở Hooghly, thuộc bờ biển
Trung Hoa, ở những bến cảng nhộn nhịp của Úc. Và giờ đây, mỗi khi rảnh
rỗi, ngồi thưởng thức hương vị của loại thuốc rê thái mỏng, nhét đầy ống
píp, hút chầm chậm, khoan khoái trong mùi khói thuốc nồng nặc khó chịu,
ông ta mơ màng về cuộc sống phiêu lưu trên biển cả, ngủ trên tấm pông sô,
nhìn ngắm sao trời...
Weldon lần đầu tiên đục những lỗ sâu vào đá, đặt những thanh sắt cửa
từ đống sắt vụn vào, thêm xi măng xung quanh để giữ chúng lại. Khi công
việc hoàn thành, trời đã chập choạng tối. Việc cuối cùng là phủ một lớp sơn
xám lên các thanh sắt.
Anh chàng ngồi xuống với đôi tay ê ẩm, nhưng tâm hồn khá bình thản.
Ít nhất anh ta cũng làm được một cái rào giữa Hellen và nguy hiểm.
Thường ngày khi mặt trời lặn, bà Maggie giúp cô ta vào giường,
nhưng tối nay cô nàng muốn gặp Weldon. Gương mặt cô ta, Weldon nhận
xét, còn tái hơn trên nền trắng chiếc gối cô ta đang nằm. Những lọn tóc phủ
quanh bờ vai càng làm rõ sự tương phản.
Dường như cô ta quá yếu: khẽ động một chút cũng gây khó chịu. Anh
thấy vậy đến gần giường hơn, nghiêng mình về phía Hellen.
Với chất giọng nhỏ nhẹ hòa lẫn âm vực khàn khàn, cô ta lên tiếng:
- Nhiều ngày qua, tôi muốn làm cái gì đó ngang qua cửa sổ và thậm
chí tôi không biết nó là gì. Cho đến khi ông đặt những song sắt. Tôi nghĩ tối
nay tôi sẽ có một giấc ngủ dài. Lần đầu tiên tôi sẽ có một giấc ngủ dài.