TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 119

Buồng the, dạy ép vào phiên thị-tì.

658

Ra vào theo lũ thanh-y,

659

Dãi-dầu tóc rối, da chì quản bao !

Quản-gia

660

có một mụ nào,

Thấy người, thấy nết, ra vào mà thương.

Khi chè chén, khi thuốc thang,

1750. Đem lời phương-tiện

661

mở đường hiếu sinh.

662

Dạy rằng : « May rủi đã đành ;

« Liễu-bồ mình giữ lấy mình cho hay.

« Cũng là oan-nghiệt chi đây,

« Sa cơ, mới đến thế này, chẳng dưng.

« Ở đây tai vách, mạch dừng,

663

« Thấy ai người cũ cũng đừng nhìn chi.

664

« Kẻo khi sấm-sét bất kỳ,

« Con ong, cái kiến, kêu gì được oan ! »

Nàng càng giọt ngọc như chan,

665

1760. Nỗi lòng, luống những bàng-hoàng niềm tây.

« Phong-trần, kiếp đã chịu đày,

« Lầm-than, lại có thứ này bằng hai !

666

« Phận sao bạc chẳng vừa thôi ?

667

« Khăng-khăng buộc mãi lấy người hồng-nhan !

« Đã đành túc trái tiền oan,

668

« Cũng liều ngọc nát, hoa tàn, mà chi ! »

*

Những là

669

nương-náu qua thì,

Tiểu-thư phải buổi mới về ninh-gia.

670

Mẹ con trò chuyện lân-la,

1770. Phu-nhân mới gọi nàng ra dạy lời :

« Tiểu-thư, dưới trướng thiếu người,