TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 118

Hoàng-lương

645

, chợt tỉnh hồn mai,

646

Cửa-nhà đâu mất, lâu-đài nào đây ?

Bàng-hoàng

647

giở tỉnh, giở say,

Sảnh-đường mảng tiếng, đòi ngay lên hầu.

Ả-hoàn

648

liền xuống giục mau,

1720. Hãi-hùng nàng mới theo sau một người.

649

Ngước

650

trông tòa rộng, dãy dài,

« Thiên-quang-chủng-tể »

651

, có bài treo trên.

Ban ngày, sáp thắp hai bên,

Giữa giường thất-bảo, ngồi trên một bà.

Gạn-gùng ngọn hỏi, ngành tra,

Sự mình, nàng đã cứ mà gởi thưa.

Bất tình nổi trận mây mưa,

Dức rằng : « Những giống bơ-thờ quen thân.

652

« Con này chẳng phải thiện-nhân,

1730. « Chẳng màu

653

trốn chúa, thì quân lộn chồng ?

« Ra tuồng mèo mả, gà đồng,

654

« Ra tuồng lúng-túng, chẳng xong bề nào ?

« Đã đem mình bán cửa tao,

« Lại còn khủng-khỉnh làm cao thế này !

« Nào là gia-pháp nọ bay !

655

« Hãy cho ba chục, biết tay một lần ! »

Ả-hoàn trên dưới dạ rân,

656

Dẫu rằng trăm miệng khôn phân lẽ nào !

Trúc-côn

657

, ra sức đập vào,

1740. Thịt nào chẳng nát, gan nào chẳng kinh !

Xót thay đào lý một cành,

Một phen mưa gió, tan-tành một phen !

Hoa-nô, truyền dạy đổi tên,