TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 120

« Cho về bên ấy, theo đòi lầu-trang »

671

Lĩnh lời, nàng mới theo sang,

Biết đâu địa-ngục, thiên-đường là đâu !

Sớm khuya khăn mặt, lượt đầu,

Phận con hầu, giữ con hầu, dám sai !

Phải đêm êm-ả chiều trời,

Trúc tơ

672

hỏi đến nghề chơi một ngày.

Lĩnh lời nàng mới lựa dây,

1780. Nỉ-non, thánh-thót, dễ say lòng người !

Tiểu-thư xem cũng thương tài,

Khuôn uy dường cũng bớt vài bốn phân.

Cửa người, đày-đọa chút thân,

Sớm năn-nỉ bóng, đêm ngơ-ngẩn lòng.

673

Lâm-chuy chút nghĩa đèo-bòng,

Nước non

674

để chữ tương-phùng kiếp sau !

Bốn phương mây trắng một màu,

675

Trông vời cố-quốc, biết đâu là nhà ?

*

Lần lần tháng trọn ngày qua,

1790. Nỗi gần, nào biết đường xa thế này ?

Lâm-chuy từ thủa uyên bay,

676

Buồng không, thương kẻ tháng ngày chiếc thân.

Mày xanh, trăng mới in ngần,

677

Phấn thừa, hương cũ, bội phần xót-xa.

678

Sen tàn, cúc lại nở hoa,

679

Sầu dài, ngày ngắn, đông đà sang xuân.

680

Tìm đâu cho thấy cố-nhân ?

Lấy câu vận-mệnh, khuây dần nhớ thương.

Chạnh niềm, nhớ cảnh gia-hương,