TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 131

Nào ngờ cũng tổ bợm già,

Bạc-bà học với Tú-bà đồng môn !

Thấy nàng mặn phấn, tươi son,

749

2090. Mầng thầm được buổi bán-buôn có lời.

750

Hư-không đặt để nên lời,

Nàng đà lớn sự rụng-rời lắm phen.

751

Mụ càng xua-đuổi cho liền,

Lấy lời hung-hiểm, ép duyên Châu Trần.

752

Rằng : « Nàng muôn dặm một thân,

« Lại mang lấy tiếng dữ gần, lành xa.

« Khéo oan-gia

753

, của phá gia,

« Còn ai dám chứa vào nhà nữa đây !

« Kíp toan kiếm chốn xe dây,

2100. « Không-dưng chưa dễ mà bay đường trời !

« Nơi gần, thì chẳng tiện nơi,

« Nơi xa, thì chẳng có người nào xa.

« Này chàng Bạc Hạnh cháu nhà,

« Cùng trong thân-thích ruột-rà, chẳng ai.

« Cửa nhà buôn-bán châu Thai,

« Thực-thà có một, đơn-sai chẳng hề.

« Thế nào nàng cũng phải nghe,

« Thành thân rồi sẽ liệu về châu Thai.

« Bấy giờ ai lại biết ai,

2110. « Dầu lòng bể rộng, sông dài, thênh-thênh.

« Nàng dù quyết chẳng thuận tình,

754

« Trái lời nẻo trước, lụy mình đến sau ».

Nàng càng mặt ủ, mày châu,

755

Càng nghe mụ nói, càng đau như dần.

Nghĩ mình túng đất, sẩy chân,