TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 129

Mịt-mù dặm cát đồi cây,

2030. Tiếng gà điếm nguyệt, dấu giày cầu sương.

739

Canh khuya, thân gái dặm trường,

Phần e đường-sá, phần thương dãi-dầu !

Trời đông vừa rạng ngàn dâu,

740

Bơ vơ nào đã biết đâu là nhà !

Chùa đâu trông thấy nẻo xa,

Rành rành « Chiêu-ẩn am » ba chữ bài.

Xăm xăm gõ mái cửa ngoài,

Trụ-trì

741

nghe tiếng, rước mời vào trong.

Thấy màu ăn-mặc nâu sồng,

2040. Giác-duyên sư-trưởng đành lòng liền thương.

Gạn-gùng ngành-ngọn cho tường,

Lạ-lùng, nàng hãy tìm đường nói quanh :

« Tiểu-thiền quê ở Bắc-kinh,

« Qui sư, qui Phật, tu-hành bấy lâu.

« Bản-sư rồi cũng đến sau,

« Dạy đưa pháp-bảo sang hầu sư-huynh ».

Rày vâng diện hiến rành-rành,

742

Chuông vàng, khánh bạc, bên mình giở ra.

Xem qua, sư mới dạy qua :

2050. « Phải nơi Hằng thủy

743

là ta hậu tình.

« Chỉn e đường-sá một mình,

« Ở đây chờ-đợi sư-huynh ít ngày ».

Gửi thân, được chốn am mây,

Muối dưa đắp-đổi tháng ngày thong-dong.

Kệ kinh câu cũ thuộc lòng,

Hương-đèn việc cũ, trai-phòng quen tay.

Sớm khuya lá bối

744

phướn mây,