TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 146

Hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn !

Tử sinh, liều giữa trận tiền,

Dạn-dày cho biết gan liền tướng-quân ?

Khí thiêng khi đã về thần,

2520. Nhơn-nhơn còn đứng chôn chưn giữa vòng !

Trơ như đá, vững như đồng,

859

Ai lay chẳng chuyển, ai rung chẳng rời.

Quan quân truy-sát đuổi dài,

860

Hằm-hằm sát khí, ngất trời ai đang !

Trong hào, ngoài lũy, tan-hoang,

Loạn quân vừa dắt tay nàng đến nơi.

Trong vòng tên đá bời bời,

Thấy Từ còn đứng giữa trời trơ trơ.

Khóc rằng : « Trí-dũng có thừa,

2530. « Bởi nghe lời thiếp, đến cơ-hội này !

« Mặt nào trông thấy nhau đây ?

« Thà liều sống chết một ngày với nhau ! »

Dòng thu như xối cơn sầu,

861

Dứt lời, nàng cũng gieo đầu một bên.

Lạ thay oan khí tương triền,

862

Nàng vừa phục xuống, Từ liền ngã ra !

Quan quân, kẻ lại người qua,

Xót nàng, sẽ lại vực ra dần dần.

Đem vào đến trước trung-quân,

863

2540. Hồ-công thấy mặt, ân-cần hỏi-han.

Rằng : « Nàng chút phận hồng-nhan,

« Gặp cơn binh-cách, nhiều nàn cũng thương !

« Đã hay thành toán miếu-đường,

864

« Chấp công

865

cũng có lời nàng mới nên.