TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 84

« Hồn còn mang nặng lời thề,

« Nát thân bồ-liễu, đền nghì trúc mai.

353

« Dạ đài

354

cách mặt, khuất lời,

« Rảy xin chén nước

355

cho người thác oan.

« Bây giờ trâm gãy, gương tan,

750. « Kể làm sao xiết muôn vàn ái-ân !

« Trăm nghìn gởi lạy tình-quân,

« Tơ-duyên ngắn-ngủi có ngần ấy thôi.

« Phận sao, phận bạc như vôi ?

« Đã đành nước chảy, hoa trôi

356

lỡ-làng.

« Ôi Kim-lang ! Hỡi Kim-lang !

« Thôi thôi ! thiếp đã phụ chàng từ đây ! »

Cạn lời, hồn ngất, máu say,

357

Một hơi lạnh ngắt, đôi tay lạnh đồng.

Xuân, huyên, chợt tỉnh giấc nồng,

760. Một nhà tấp-nập, kẻ trong người ngoài.

Kẻ thang, người thuốc bời-bời,

Mới giầu cơn vựng

358

, chưa phai giọt hồng.

Hỏi : « Sao ra sự lạ-lùng ? »

Kiều càng nức-nở, mở không ra lời.

Nỗi nàng, Vân mới rỉ tai :

« Chiếc vành này, với tờ bồi ở đây ! »

– « Này cha làm lỗi duyên mầy,

« Thôi thì nỗi ấy sau này đã em !

« Vì ai rụng cải, rơi kim,

359

770. « Để con bèo nổi, mây chìm vì ai ?

« Lời con dặn lại một hai,

« Dẫu mòn bia đá, dám sai tấc vàng ! »

Lạy thôi, nàng lại rén chiềng :

360