TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 86

« Dao này thì liệu với thân sau này ».

Đêm thu, một khắc một chầy,

368

Bâng-khuâng như tỉnh, như say một mình.

Chẳng ngờ gã Mã Giám-sinh,

Vẫn là một đứa phong-tình đã quen.

Quá chơi lại gặp hồi đen,

Quen mồi lại kiếm ăn miền nguyệt-hoa.

Lầu xanh có mụ Tú-bà,

810. Làng chơi đã trở về già hết duyên.

Tình-cờ chẳng hẹn mà nên,

Mạt-cưa, mướp-đắng

369

, đôi bên một phường.

Chung lưng mở một ngôi hàng,

Quanh năm buôn phấn, bán hương đã lề.

Dạo tìm khắp chợ thì quê,

Giả danh hầu-hạ, dạy nghề ăn-chơi.

Rủi may, âu cũng sự trời,

Đoạn-trường lại chọn mặt người vô duyên !

Xót nàng chút phận thuyền-quyên,

820. Cành hoa đem bán vào thuyền lái buôn.

Mẹo lừa đã mắc vào khuôn,

Sính-nghi rẻ giá, nghênh-hôn sẵn ngày.

Mầng thầm : « Cờ đã đến tay,

370

« Càng nhìn vẻ ngọc, càng say khúc vàng.

371

« Đã nên quốc sắc, thiên hương,

« Một cười này, hẳn nghìn vàng chẳng ngoa !

372

« Về đây, nước trước bẻ hoa,

« Vương-tôn, quí khách, ắt là đua nhau.

« Hẳn ba trăm lạng kém đâu,

830. « Cũng đà vừa vốn, còn sau thì lời.