TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 87

« Miếng ngon kề đến tận nơi,

« Vốn nhà cũng tiếc, của trời cũng tham.

« Đào tiên đã bén tay phàm,

« Thì vinh cành quít, cho cam sự đời !

373

« Dưới trần mấy mặt làng chơi,

374

« Chơi hoa, đã dễ mấy người biết hoa !

« Nước vỏ lựu, máu mào gà,

375

« Mượn màu chiêu-tập

376

lại là còn nguyên.

« Mập-mờ đánh lận con đen,

377

840. « Bao nhiêu cũng bấy nhiêu tiền, mất chi ?

« Mụ già hoặc có điều gì,

« Liều công mất một buổi quì mà thôi.

« Vả đây

378

đường-sá xa-xôi,

« Mà ta bất động, nữa người sinh nghi ».

Tiếc thay một đóa trà-mi,

379

Con ong đã mở đường đi lối về !

Một cơn mưa gió nặng-nề,

Thương gì đến ngọc, tiếc gì đến hương.

380

Đêm xuân một giấc mơ-màng,

850. Đuốc hoa

381

để đó, mặc nàng nằm trơ !

Giọt riêng tầm-tã tuôn mưa,

Phần căm nỗi khách, phần nhơ nỗi mình :

« Tuồng chi là giống hôi-tanh,

382

« Thân nghìn vàng

383

để ô danh má hồng !

« Thôi còn chi nữa mà mong,

« Đời người thôi thế là xong một đời ! »

Giận duyên, tủi phận, bời bời,

Cầm dao, nàng đã toan bài quyên sinh.

384

Nghĩ đi, nghĩ lại, một mình :