TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 93

Thuốc-thang suốt một ngày thâu,

Giấc mê nghe đã giầu-giầu vừa tan.

Tú-bà chực sẵn bên màn,

Lựa lời khuyên-giải

432

, mơn-man gỡ dần.

« Một người dễ có mấy thân !

« Hoa xuân đương nhụy

433

, ngày xuân còn dài.

« Cũng là lỡ một, lầm hai,

« Đá vàng sao nỡ ép-nài mưa-mây.

434

« Lỡ chưn trót đã vào đây,

1010. « Khóa buồng xuân để đợi ngày đào non.

435

« Người còn thì của hãy còn,

« Tìm nơi xứng-đáng là con-cái nhà.

436

« Làm chi tội báo oan-gia,

« Thiệt mình mà hại đến ta hay gì ? »

Kề tai mấy nỗi nằn-ni,

Nàng nghe dường cũng thị-phi rạch-ròi.

Vả trong

437

thần-mộng mấy lời,

Túc-nhân

438

âu cũng có trời ở trong.

Kiếp này nợ trả chưa xong,

1020. Làm chi thêm một nợ chồng

439

kiếp sau !

Lặng nghe, thấm-thía gót đầu,

440

Thưa rằng : « Ai có muốn đâu thế này.

« Được như lời, thế là may,

« Hẳn rằng mai có như vầy cho chăng !

« Sợ khi ong-bướm đãi-đằng,

441

Đến điều sống đục, sao bằng thác trong ! »

Mụ rằng : « Con hãy thong-dong,

« Phải điều lòng lại dối lòng mà chơi !

« Mai sau ở chẳng như lời,