TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 85

« Nhờ cha trả được nghĩa chàng cho xuôi.

« Sá chi thân-phận tôi-đòi,

« Dẫu rằng xương trắng quê người, quản đâu ! »

361

V

Xiết bao kể nỗi thảm-sầu !

Khắc canh đã giục nam-lâu

362

mấy hồi.

Kiệu hoa đâu đã đến ngoài,

780. Quản huyền

363

, đâu đã giục người sinh ly.

Đau lòng kẻ ở, người đi,

Lệ rơi thấm áo, tơ chia rũ tằm.

Trời hôm, mây kéo tối rầm,

364

Dàu-dàu ngọn cỏ, đầm-đầm cành sương.

Rước nàng về đến trú-phường,

365

Bốn bề xuân tỏa

366

, một nàng ở trong.

Ngập-ngừng thẹn lục, e hồng,

Nghĩ lòng, lại xót-xa lòng đòi phen :

« Phẩm tiên rơi đến tai hèn,

790. « Hoài công nắng giữ, mưa gìn với ai !

« Biết thân đến bước lạc-loài,

« Nhị đào thà bẻ cho người tình chung !

367

« Vì ai ngăn đón gió đông,

« Thiệt lòng khi ở, đau lòng khi đi.

« Trùng-phùng dầu họa có khi,

« Thân này thôi có còn gì mà mong !

« Đã sinh ra số long-đong,

« Còn mang lấy kiếp má hồng được sao ? »

Trên yên sẵn có con dao,

800. Giấu cầm nàng đã gói vào chéo khăn :

« Phòng khi nước đã đến chưn,