Văn Ngoạt cúi xuống nhìn bàn tay thon dài của mình, thì thào nói.
…….
……..
Trăm vạn đại quân vượt sông Liêu Thủy, bao vây thành Liêu Đông đông
nghịt. Dương Quảng sai người đi chiêu hàng tướng Ất Chi Văn Thanh thủ
thành Liêu Đông. Tuyên dương một chút quốc uy của Đại Tùy không dễ
chống cự và là thần thánh của giải dân. Đáng tiếc người ta không mang ơn,
trước tiên là khách khí nói là vốn không dám chống lại thiên uy của Hoàng
đế Bệ hạ Đại Tùy, quả thực là bất đắc dĩ. Liêu Đông nghèo khó và Vương ở
xa tới cũng không có gì để tiếp đãi được, nhưng ngược lại mũi tên lông vũ,
cây lăn đã được chuẩn bị không ít. Ất Chi Văn Thanh ta đã chuẩn bị sẵn
sàng với sự tồn vong chung của thành Liêu Đông, nhất định không thể đầu
hàng.
Dương Quảng còn tán thưởng một câu, người này có khí tiết, do đó lại
sai sứ thần đi nói chuyện. Lần này Ất Chi Văn Thanh trả lời càng dứt khoát,
từ đầu thành một mũi tên được bắn ngã sứ thần Đại Tùy, sau đó hạ lệnh cho
cung tiễn thủ bắn tên, khiến cho người đi theo sứ thần đều bị tên bắn ngã
lăn ra đất.
Dương Quảng tức giận, hạ lệnh công thành.
Tả Võ Vệ Đại tướng quân Vương Nhân Cung xin lệnh trận đầu, Dương
Quảng đồng ý.
Tấn công từ sáng sớm cho tới sau giờ ngọ, người Cao Cú Lệ ngăn kín
bốn cổng thành, tướng sỹ Tả Võ Vệ chỉ có thể tấn công trên tường thành.
Binh lính Đại Tùy có người có kinh nghiệm công thành, nhưng nề hà người
Cao Cú Lệ đã chuẩn bị gần hai năm rồi, cả thành Liêu Đông giống như một
khối đá vững chắc. Các thủ thành trên tường thành vũ khí đầy đủ, mũi tên