Vũ Văn Sĩ Cập không phản bác được, đúng vậy! Lần viễn chinh này
mình cũng không tuyệt đối xem trọng? Bệ hạ tâm huyết dâng trào, hạ lệnh
hơn 60 vạn tân binh tiếp tục bao vây tấn công thành Liêu Đông. Còn ba
mươi mấy vạn phủ binh viễn chinh Bình Nhưỡng. Nhưng, bên Đại Tùy này
đến một tấm bản đồ dạng tốt cũng không có! Trong quân có dư đồ, thành
Liêu Đông lại xa về phía đông nam, tất cả đều là trống rỗng! Đến đường đi
thông với Bình Nhưỡng thế nào cũng không biết, lần này viễn chinh, thật sự
bệ hạ hi vọng như vậy, một trận chiến mà toàn công được sao?
Ga thở dài chậm rãi nói:
- Lát nữa tiếp tế chậm một chút, buổi tối lại đến lĩnh ngựa, số lượng quá
nhiều.
Lý Nhàn ngạc nhiên vui mừng nói:
- Đa tạ Sĩ Cập huynh!
Vũ Văn Sĩ Cập khoát tay cười khổ nói:
- Tên tiểu tặc này thật to gan, sau này những câu như thế tốt nhất là
không nên nói lung tung thì hơn. Nếu ta nói cho bệ hạ nghe những lời này,
ngay lập tức có thể lấy đầu ngươi đấy!
Trong lòng Lý Nhàn tự nhủ sao ngươi biết ta là tặc, chỉ có điều ta không
phải tiểu tặc mà là đại tặc, mà loại đó là rất lớn cơ đấy.
Không đợi Lý Nhàn nói, Vũ Văn Sĩ Cập bỗng ngẩng đầu nhìn Lý Nhàn,
rất nghiêm túc nói ba chữ:
- Đừng cản phía sau!
Lý Nhàn im lặng.