- Hôm nay Tả Võ Vệ Đại tướng quân Vương Nhân Cung tự mình đến
tìm Tân tướng quân, hình như không vui vẻ gì. Vương Nhân Cung giận đến
mức sắc mặt trắng bệch, hình như Tân tướng quân cũng tức giận vô cùng,
đá quăng bàn ra.
Lý Nhàn nói cho mọi người những tin mà hắn nghe được.
- Tại sao? Đại tướng quân Vương Nhân Cung không phải là tiền đội sao,
chạy đến chỗ chúng ta làm gì?
Phục Hổ Nô hỏi.
Vương Khải Niên há miệng thở dốc , muốn hỏi, nhưng nhìn chung
quanh đều là thân tín mà Giáo Úy đại nhân dẫn theo, vì vậy mới không dám
hỏi. Nghe Phục Hổ Nô hỏi, y cũng nghiêng đầu đợi Lý Nhàn trả lời.
- Mượn lương thực!
Lý Nhàn chậm rãi thốt ra hai chữ. Đây mới là lý do căn bản mà Tân Thế
Hùng gọi Lý Nhàn đến. Bởi vì Vương Nhân Cung đến mượn lương thực,
Tân Thế Hùng nhất định phải biết mình có lương thực cho mượn không?
- Mượn lương thực?
Nghe được hai chữ này, Vương Khải Niên ngồi không yên.
] Giáo Úy đại nhân à! Ngài phải khuyên Đại tướng quân của chúng ta,
không nên làm như vậy! Mặc dù lương thực của chúng ta tổn thất ít nhất
nhưng không đủ để rút quân từ Bình Nhưỡng về, nếu ăn uống tiết kiệm còn
có thể kiên trì được hai mươi ngày. Nếu như mượn được thì binh sĩ Tả Đồn
Vệ của chúng ta sẽ ăn gì?
Lý Nhàn nhìn y một cái, thở dài nói:
- Ta chỉ là Giáo Úy hộ lương binh mà thôi!