chuyện gì ổn thỏa lắm. Ngộ nhỡ cánh phủ binh đó lợi hại, sau khi tiêu diệt
Cao Sĩ Đạt xong vẫn dư sức đối phó lại chúng ta thì làm thế nào? Tới khi
đó quả là không may mắn gì, lại còn tổn thất lượng lớn binh lính, đó mới là
mất nhiều hơn được.
Còn có hai người không bày tỏ ý kiến. Một là Thất đương gia Cao Thiên
Bảo, hai chính là Nhị đương gia Tiền Lộc.
.
Thất đương gia Cao Thiên Bảo không nói lời nào, Trương Kim Xưng
biết đó là Cao Thiên Bảo tự biết lượng sức mình. Ở Đầm Cự Dã, cho dù
mình có chia cho y ba nghìn chiến binh, y cũng không nói chuyện địa vị. Số
binh đó nói đi nói lại vẫn là của Trương Kim Xưng. Cao Thiên Bảo căn bản
không chỉ huy được. Còn Tiền Lộc thì không nói gì. Trương Kim Xưng biết
là người thông gia này của mình kỳ thực xem ra là người hiểu mình nhất
trong Đầm Cự Dã này. Bởi vì, ông biết mình muốn xuất binh, cho nên mới
không phản đối. Nhưng bốn vị đương gia khác đều không đồng ý xuất binh
ra, Tiền Lộc cũng không nên nói gì.
Cho nên, chờ sau khi những người khác đi rồi, Trương Kim Xưng đặc ý
giữ Tiền Lộc lại.
- Lão ca à, chúng ta uống vài ly rượu nhé. Dù sao cũng vẫn còn sớm, trở
về huynh cũng là gây sức ép với hai người phụ nữ mới 13 tuổi đó, ta cũng
không hiểu, phụ nữ ngay cả ngực cũng vẫn còn chưa nhô lên thì có vị gì
chứ!
Trương Kim Xưng cười nhìn Tiền Lộc nói. Nói lý ra, y vẫn còn gọi Tiền
Lộc là lão ca.
- Đại đương gia à … ngươi đây không phải là đánh người đánh vào mặt
sao?