TƯỚNG MINH - Trang 180

Lý Nhàn nói hai chữ, thở dài: - Chuyện này ta biết.

Có lẽ bởi vì đến từ một thời đại khác, Lý Nhàn không hề có cảm tình đối

với loại thiếu nữ không có việc gì lại bỏ nhà đi này. Nhưng hắn biết, Âu Tư
Thanh Thanh không phải loại con gái thất thường này. Loại con gái thất
thường có thể dựa vào một hộp tránh thai đi khắp thiên hạ ăn uống không
cần lo, mà Âu Tư Thanh Thanh lại là loại tiểu bạch mà rời khỏi sự bảo hộ
của gia đình trong xã hội một bước cũng khó đi. Chỗ khác nhau giữa hai
loại này chính là, loại trước là người thoạt nhìn thì rất thuần khiết nhưng lại
rất ngu ngốc, loại sau thì thoạt nhìn rất ngu ngốc nhưng lại rất thuần khiết.

- Vì sao cô lại tự mình bỏ đi?

Lý Nhàn lấy một cái khăn tay trắng muốt từ trong ngực ra đưa tới, cái

khăn tay kia sạch sẽ đến mức khiến người ta căm phẫn. Quả thực là không
thuộc cùng về một chủng loại đối với quần áo trên người hắn, nếu nói quần
áo trên người hắn đến từ địa ngục, như vậy khăn tay này đến từ thiên
đường. Cũng giống như, tóc của hắn sạch sẽ giống như nữ tử, mà chân của
hắn lại chưa từng thật sự rửa cẩn thận bao giờ.

Khiến cho người khác kinh ngạc chính là, Âu Tư Thanh Thanh cũng

không cự tuyệt, nàng rất tự nhiên nhận lấy khăn tay lau nước mắt, sau đó
đặt trước mũi ngửi ngửi, sau khi xác định trên khăn tay có mùi thảo dược
thản nhiên mình rất thích, Âu Tư Thanh Thanh ra sức lau lau mũi. Ưu thế
lớn nhất của cô gái xinh đẹp chính là, nàng dùng khăn tay của bạn lau nước
mũi bạn cũng không cảm thấy đó là một chuyện không thể tiếp nhận được.
Lý Nhàn tất nhiên sẽ không nhỏ mọn về chiếc khăn tay đó, hắn nhíu mày là
vì Âu Tư Thanh Thanh sau khi lau xong nước mũi lại rất tự nhiên vứt chiếc
khăn tay đó xuống mặt tuyết.

Đây là một đại tiểu thư bị chiều hư.

Và, nàng nhất định không nhận ra chất liệu làm chiếc khăn tay này.