TƯỚNG MINH - Trang 943

Cùng lúc nhớ tới những lời như vậy, theo bản năng gã cúi đầu nhìn nhìn.

Một thiếu niên tuy rằng cả người toàn là máu, trên mặt cũng mang theo

vết máu xinh đẹp thoạt nhìn lại rất sạch sẽ, mà cánh tay thon dài vững vàng
của hắn cũng dính đầy máu nhìn qua cũng không hề dơ bẩn nắm một cây
chủy thủ trong tay, chủy thủ kia đâm vào trái tim của mình, sau đó nhanh
chóng xoay vài cái.

Gã Bạch y nhân thám báo sửng sốt, sau đó cười cười.

Trước khi chết cũng không phải gã muốn nói những lời vô nghĩa như là

đao pháp thật tốt gì đó, mà chính là chết như thế này quả nhiên là những lời
Giáo Úy dạy, rất đúng.

Gã trước khi ngã xuống đất, cũng đã rất thấu triệt được cái chết.

Lý Nhàn rút chủy thủ ra, gạt ngang một thanh đao đang chém tới, thuận

thế đá một cước lên bụng của gã Bạch y nhân kia. Lực đá của một cước này
lớn đến nỗi không ngờ trực tiếp chấn vỡ nát bấy các nội tạng ở trong bụng,
tuyệt đối không chỉ là đơn giản vỡ nát mấy khúc ruột mà thôi.

Cúi gập người như con tôm, sau khi gã Bạch y nhân kia hự một tiếng

văng về phía sau.

Lý Nhàn lắc mình qua bên trái tránh hoành đao vung tới, lại dùng chủy

thủ chém xuống thanh đao đang vung tới phía bên phải, lại còn tranh thủ
nói một câu với gã Bạch y nhân đang vung đao kia:

- Người một nhà! Có thể đừng ép ta đuổi tận giết tuyệt hay không?

Gã Bạch y nhân kia hơi sửng sốt, sau đó gầm lên giận dữ:

- Chết tiệt - ta "chơi" tổ tông nhà ngươi!

Lý Nhàn nhíu mày, vừa đón đỡ vừa rất nghiêm túc hỏi một câu: