- Ngươi khẳng định biết tổ tông ta là ai?
Đương nhiên không có trả lời, bởi vì chủy thủ đã cắt đứt yết hầu của
người nọ. Máu tuôn ra ào ào như suối văng lên khắp người Lý Nhàn. Áo
trắng của hắn hiện giờ đã bị máu bắn lên tung tóe hết sức tươi đẹp, nhìn từ
xa thật giống như trên mặt đất tuyết trắng tinh có một bụi hoa mai đang đua
nở vào ngày mồng tám tháng chạp.
Người nọ ôm cổ của mình ngã xuống, trong cổ họng phát ra thanh âm
khanh khách có thể nghe rất rõ ràng. Máu không ngừng hiện ra từ trong kẽ
hở các ngón tay, gã liều mạng hít không khí vào miệng lại phun ra từ yết
hầu bị đứt, thế cho nên, máu ồ ạt chảy ra lần lượt nổi bọt cả lên.
Bởi vì ngay cả bắn tên cũng đã trở nên vô ích, cho nên bọn Bạch y nhân
quyết định không ẩn nấp nữa, mười mấy người còn lại rút binh khí ra bổ về
phía Lý Nhàn. Giờ này khắc này, trong suy nghĩ của bọn họ Lý Nhàn chính
là kẻ thù số một. Nhiệm vụ dường như cũng trở nên không còn quan trọng,
gã thiếu niên giết chết không ít đồng bọn của bọn họ mới là việc bọn họ
nhất định phải hoàn thành. Bọn họ là kẻ săn thú kiêu ngạo ở rừng rậm trên
đất tuyết Yên sơn, bọn họ lại trở thành đối tượng săn bắn của thiếu niên kia.
Giết chết thiếu niên kia, không chỉ là bởi vì tức giận khi đồng bọn bị chết
trận mà còn là nỗi nhục nhã bọn họ không thể nào chấp nhận.
Tuy rằng loại khuất nhục này đối với Lý Nhàn xem ra không đáng giá
một xu.
Bọn họ không biết, thiếu niên kia trước đây từ năm mười bốn tuổi trong
lúc bị đuổi giết đã dần dần hóa thành một kẻ săn thú, so với bọn họ thì đủ tư
cách là kẻ săn thú hơn nhiều.
Từ lúc bốn tuổi, Lý Nhàn vốn không có để cho cuộc sống của mình lơi
lỏng dù chỉ một ngày.