TÚP LỀU BÁC TOM - Trang 258

- Đẹp một cách lộng lẫy. Cô con gái anh sẽ làm cho vô khối trái

tim tan vỡ đấy, Augustine ạ, cam đoan với anh như thế.

- Quả có thế, tôi cũng chắc chắn như vậy. - Augustine chua chát

nói.

Anh chạy ra, đỡ con gái xuống ngựa, ôm lấy nó, hỏi:

- Eva, con có mệt lắm không?

- Không đâu, bố ạ.

Nhưng Augustine lo lắng thấy nhịp thở của con nhanh, tiêng thở

khò khè.

- Sao con phóng nhanh thế con? Con biết làm như thế, rất hại.

- Con thấy khỏe và vui quá, nên quên mất.

Augustine ôm con vào lòng, bế nó vào, đặt trên chiếc ghế xô-pha

trong phòng khách. Anh bảo Henrique:

- Cháu phải chú ý đến Eva, đừng để phóng nhanh.

Henrique ngồi bên cạnh đi-văng, tay nắm lấy bàn tay Eva, hứa:

- Lần sau, cháu xin chú ý.

Một lát sau, Eva thấy dễ chịu hơn. Hai anh em Augustine tiếp tục

chơi cờ, còn lại hai đứa trẻ trong phòng.

- Chị Eva ạ, ba tôi chỉ ở đây có hai hôm, tôi tiếc quá tôi sẽ không

được gặp chị trong một thời gian lâu nữa. Giá tôi được ở lại đây, tôi
sẽ tìm cách trở thành tốt hơn không cáu với thằng Dodo nữa. Tôi
không bao giờ có ý muốn hành hạ nó, nhưng tính tôi rất nóng! Tôi
không ác đâu, thỉnh thoảng vẫn cho nó tiền; đấy, chị xem, nó ăn mặc
rất khá. Nói chung, số nó may lắm đấy.

- Nếu ở đời này không ai yêu cậu, cậu có cho là được may mắn

không?