TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 191

Duyên không nói ra nhưng trong lòng rất cảm phục , vì rõ ràngTrần Khải từ
hôm về đây , chả để ý gì đến hai chị em cô . Bất giác cô lại nhớ đến Minh
và tự hỏi chẳng biết Minh bị giam ở đâu ? Trước kia , khi nghe Minh bị
đuổi học vì phát truyền đơn chống Pháp , Duyên dửng dưng vì cho là dại .
Bây giờ dấn thân vào đường cách mạng rồi , Duyên mới thấy Minh là một
người dũng cảm .

Hôm sau , Trần Khải và Tân đi rồi , hai chị em xuống bếp bàn riêng với

mẹ về ý định mở lớp đan thêu . Bà Lương mới nghe qua đã mắng :

- Chúng mày rồ hay sao đấy ? Vá cái quần rách còn chưa xong , đòi mở

lớp dạy người ta may vá !

Hậu cặn kẽ trình bày :

- Anh Tân với anh Trần Khải khuyên chúng con mở lớp chớ không phải

chúng con tự nghĩ ra được đâu mẹ à . Các anh ấy là người học rộng hiểu
nhiều , biết nhìn xa , nên mới bảo chúng con như thế !

Bà Lương vốn nể con trai lớn , nhất là lại có Trần Khải cùng đồng ý nên

bà dịu ngay cơn giận và hỏi lại :

- Thằng Tân nó bảo chúng mày như thế à ?

Hậu đáp :

- Vâng ! Anh Tân với anh Trần Khải đều bảo “Càng ngày người ta càng

thích mỹ nghệ . Chả nhẽ cả đời hai cô cứ chân lấm tay bùn mãi hay sao ?”.

Bà Lương hài lòng với nhận xét của Trần Khải , tuy vẫn thắc mắc :

- Nhưng chúng mày học nghề đến bao giờ cho thạo để đủ sức dạy người

khác ?