TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 506

- Một thân một mình tôi , biết đàng nào mà thăm với nom . Phố xá Hà

Nội …

Thằng Hòan ngắt lời :

- Con đi với mẹ !

Ông Lương không muốn thằng con trai duy nhất còn lại của ông dính

dáng đến chuyện chính trị , nên ông bảo vợ :

- Bà sang hỏi thăm ông bà Truyền là hay hơn . Dạo trước , thằng Minh

cũng nằm ở Hỏa Lò đến hơn nữa năm . Bà Truyền sẽ chỉ đường đi nước
bước cho bà !

Trong nhà , Nam đen và gã đàn em tên Chiến sốt ruột đi tới đi lui , đến

gần nữa đêm vẫn không thấy Duyên về . Nam đen mới ra hiệu truyền lệnh
cho ông bà Lương và thằng Hòan vào ngủ và dặn cấm không được ra ngoài
. Nam đen bảo Chiến vào nằm ngay trên giường của Duyên , mở hé liếp cửa
sổ trông ra vườn . Còn chính gã thì ngã lưng trên chiếc võng căng ngay ở
gian giữa , chắn ngang cửa ra vào . Ông bà Lương và thằng Hoàn nằm trong
mùng , không tài nào ngủ được , nhưng không ai dám thở mạnh , không
dám nhúc nhích , thậm chí buồn đái cũng đành phải nhịn !

Phục kích thêm khoảng hai tiếng nữa , vẫn không thấy Duyên về , Nam

đen đứng ở cửa buồng ông bà Lương uất ức nói vọng vào :

- Con gái đi đêm đến giờ này vẫn chưa về thì một là đi họp với giặc , hai

là đi đánh đĩ thập phương , chứ con nhà tử tế có ai lại như thế !

Ông bà Lương dĩ nhiên nghe thấy , nhưng sợ quá nằm im thin thít . Nam

đen thất vọng lôi Chiến ra hiên . Ông bà Lương nghe tiếng mở cửa và tiếng
chân bước ra ngoài , nhưng cứ nằm yên , không dám ngồi dậy theo dõi .
Nam đen kéo Chiến băng ngang mảnh sân ra tận cổng , núp sau đống rơm