TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 628

Riêng Cảnh , mấy hôm liền không ăn không ngủ được . Ông ghé căn gác

trọ của Minh , nằm chờ một đêm lắng nghe tin tức . Rồi khi biết chắc mọi
trận đánh đều bất lợi cho đảng . Cảnh tức tốc tìm đường sang Bắc Ninh vì
đóan chắc Nguyễn Thái Học đang ở đó . Cảnh cũng hy vọng gặp cả cô
Giang . Nhưng thật ra thì cô Giang đã chạy về Bắc Giang từ sau đêm tấn
công Yên Bái .

Nhìn thấy Cảnh , Nguyễn Thái Học nhớ ngay đến cô Giang vẫn thường

thẳng thắn bênh vực lập trường của Cảnh . Giờ này thì ông đã biết Cảnh là
người trung thành với đảng . Cũng may Ký Con vì mến tài Cảnh , không nỡ
hạ thủ, chứ không thì đảng đã mất đi một nhân tài .

Hôm ấy , tất cả gặp nhau trên con đò đậu ở bến Kênh Vàng . Vừa lên

thuyền , nhìn nét mặt hốc hác của Nguyễn Thái Học , Cảnh quên hết mọi
bất hòa trong mấy tháng qua , tha thiết nói :

- Anh phải ra nước ngòai ngay , không chần chờ được nữa !

Nguyễn Thái Học lắc đầu cười buồn . Cảnh nhấn mạnh :

- Dạo trước , tôi khuyên anh đi , anh không đi vì muốn một lần thử lửa

với giặc . Bây giờ tình hình đã đến lúc tuyệt vọng , anh phải đi , không còn
lý do nào để ở lại !

Nguyễn Thái Học mệt mỏi đáp :

- Bao nhiêu đồng chí đã ngã xuống . Bao nhiêu dân lành đã vì đảng mà

chết oan , tôi phải ở lại để chết chung với anh em ! Anh Nhu đã chết , anh
Chính đã bị bắt . Tôi nỡ nào tìm nơi an toàn mà sống !

Cảnh chì chiết :

- Bao nhiêu đồng chí đã chết ? Bao nhiêu dân lành khác thác oan !

Chính vì vậy mà anh phải xuất ngoại . Xuất ngoại để sống . Anh có sống thì