TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 707

hồ trẻ con thì giờ này ngủ say như chết ấy , lay không dậy nổi chớ đừng nói
là giờ này lang thang ngoài đường !

ông Phú càng kinh sợ qua những lời vợ ông vừa nói thì rõ ràng là ma

chứ không phải là người. Bà Phú bổng nhổm dậy , bước nhanh xuống
giường , ông Phú hốt hoảng hỏi :

− Bà đi đâu đấy ?

Bà Phú vừa xỏ guốc vừa đáp :

− Tôi đi gọi cái Thuần

Bà mạnh dạn bước ra tháo then cửa, khe khẻ hé mở , tiếng bản lề để lâu

ngày rỉ sét , kêu lên kèn kẹt. bà mở to mắt nhìn xa xa , dĩ nhiên không thấy
ai , sương vẫn dày đặc trong không gian mờ tối. Bà bước hẳn ra , đứng lại
một lúc trên thềm không thấy động tỉnh gì , bà mới đi nhanh xuống bếp và
gọi :

− Thuần ơi !

Chị người làm nằm trên cái giường kê sát cửa bếp, ngồi dậy vấn tóc và

đáp :

− Ớ ! Bà gọi con ạ ? Có việc gì sớm thế ạ ?

Bà Phú ngồi xuống bên cạnh và hỏi :

− Này , tối ngày hôm qua mày quên đóng cửa phải không ?

Chị Thuần quả quyết :

− Ấy chết ! Sao bà nói thế ạ ? Con đóng cổng , cài then cẩn thận lắm ,

quên làm sao được ạ ? Có cô Nhàn làm chứng , lúc đó cô con vừa tắm ở