TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 706

Bà đứng thêm một lúc rồi vén mùng quay vào nằm bên chồng , ông Phú

hồi hộp hỏi :

− Bà có thấy đứa bé không ?

− Có thấy gì đâu ?

− Ơ ! Mà rõ ràng cả hai lần nó gõ cửa bà đều nghe thấy chứ đâu phải là

tôi ngủ mê ! Lần trước tôi ra , thì nó đứng ngay trước mặt tôi , bận này bà ra
thì lại không thấy , thế này là thế nào?

Cả hai cùng im lặng vì cả hai không tìm ra được câu trả lời , một hồi ông

Phú hạ giọng nói như tự hỏi :

− Chả biết là người hay là ma ?

Bà Phú đáp ngay :

− Ma với quỷ cái gì ? Chắc đứa nào nó trêu mình !

Tuy bà nói thế nhưng lòng bà bắt đầu thắc mắc , vì bà biết làm gì có đứa

nào dám trêu chọc bà ở giữa khuya khoắt như thế này ? Ban ngày còn chả
dám huống chi là ban đêm. Đắn đo một chút bà hỏi :

− Mà này ông ! Thế ông thấy đứa bé thật à ? ông có chắc không đấy ?

ông Phú gắt nhẹ :

− Bà ơi , tôi ngần này tuổi. Cả đời có biết ma là cái gì đâu. Nhưng mà

hôm nay...hôm nay thì tôi thấy lạ lắm....

Bà Phú ngắt lời :

− Tôi thì..tôi chỉ sợ ông ngáy ngủ , mắt nom không rõ thôi. Chứ ông

nghĩ mà xem ăn xin gì...chả ai ăn xin vào lúc nữa đêm như thế này ! huống