cửa sổ xe ra, nhưng nhảy ra khỏi cửa xe lúc xe đang chạy là một hành động
ngu xuẩn, bởi thế hắn kéo mũ xuống, ra vẻ bình tĩnh nằm ngủ.
Đương nhiên, trong xe ngoại trừ Lương Ưu Tuyền và lái xe ra, ai cũng
đều giả vờ ngủ.
Đột nhiên Lương Ưu Tuyền nhéo cổ Tả Húc, ngồi lên trên người hắn
ra sức cấu véo. Tả Húc giương nanh múa vuốt không ngừng ho khan. Lái
xe thấy không ổn vội vàng thắng gấp, dừng ở chân núi. Bởi vì quán tính
cùng, Lương Ưu Tuyền ngã vào người Tả Húc, còn Tả Húc cũng trở mình
một vòng, thuận thế đè lên người cô, sử dụng hết mọi ưu thế về thể trọng…
để đè lên.
Lương Ưu Tuyền đập gáy vào thành xe, nhưng người kêu lên lại
không phải cô mà là Tả Húc. Không biết là cố ý hay vô tình nhưng tay hắn
đang bảo vệ đầu Lương Ưu Tuyền, năm ngón tay rắn chắc chống lên nền
đất.
Lương Ưu Tuyền vội vàng ngẩng đầu, lôi tay Tả Húc ra xem xét, thấy
trên tay có vài vết trầy xước nhỏ, lửa giận ban nãy cũng nhỏ lại dần. Cô
mất tự nhiên đẩy Tả Húc “Được rồi, nể tình anh bị áp lực trước khi diễn,
em không thèm trút giận vào anh nữa.”
Tả Húc cười tủm tỉm nháy mắt mấy cái “Nhưng anh có bị tý áp lực
nào đâu. Anh vứt pin của em chỉ vì đang chán đến phát khóc thôi.”
“…” Vẻ mặt Lương Ưu Tuyền tối sầm, cô lôi từ trong túi xách ra một
cục pin khác, đắc ý hếch mặt lên “Chị đây chưa bao giờ đánh trận mà
không chuẩn bị đâu nhá.”
Tả Húc rất phối hợp cười cười, vậy thì lại giật lấy ném tiếp thôi.
※※※