VICHIA MALEEV Ở NHÀ VÀ Ở TRƯỜNG - Trang 200

không đồng ý để họ làm hỏng tài sản xã hội chủ nghĩa đâu.

- Thì phải giải thích với các bạn, để họ giữ sách cho thận trọng chứ, -

tôi nói.

- Thế thì tốt nhất là các anh viết một cái khẩu hiệu đi, - Lika đề nghị.

- Đó đó, - Siskin mừng rỡ, - đúng là một sáng kiến hay. Nhưng viết cái

gì nhỉ?

- Viết thế này này: “Hãy giữ sách cẩn thận vì sách không phải là cục

sắt”

- Em lấy cái khẩu hiệu đó ở đâu vậy? – Tôi hỏi.

- Không ở đâu cả, - nó nói, - em tự nghĩ ra đấy.

- Không được hay lắm, - tôi nói, - anh không thích khẩu hiệu đó. Chả

cần khẩu hiệu thì ai cũng hiểu sách không phải là cục sắt.

- Hay viết đơn giản thôi: “Hãy giữ gìn sách cẩn thận như giữ mắt

mình”. Ngắn gọn mà rõ ràng nhé. – Siskin nói.

- Không, - tôi nói, - tớ chả thích thế đâu. Mắt mũi thì có liên quan gì ở

đây.

- Thế thì viết: “Hãy giữ gìn sách vì sách đắt tiền” – Siskin đề nghị.

- Cũng không hay, - tôi nói, - thế nếu sách rẻ thì phải xé hay sao?

- Viết thế này này: “Sách là người bạn của chúng ta. Hãy giữ gìn

sách”, - cái Lika nói.

Tôi suy nghĩ và đồng ý: