VIÊN NGUYỆT QUAN ÂM - Trang 39

Hắn quay về phòng, theo tưởng tượng vẽ lại chân dung mà tên trộm có thể
hoá trang rồi mang đi hỏi. Vẫn không có kết quả.

Thẩm Ngọc Thư không thể biết rằng Tô Duy rơi xuống đây khi con tàu đã đi
được nửa quãng đường, hơn nữa còn roi vào khoang chung của dân thường.
Để tránh bị chú ý, cậu thường xuyên thay đổi trang phục và kiểu tóc, thỉnh
thoảng còn hóa trang cả mặt mũi nữa. Hôm nay chẳng qua vì nhận nhầm hắn
là Thẩm Ngạo nên mới để lộ mặt thật mà thôi.

Khi Thẩm Ngọc Thư tới khoang bình dân để hỏi thì trời đã về chiều. Lần
này mọi chuyện rất thuận lợi, rất nhanh hắn đã tìm được người hôm ấy có
gặp Tô Duy.

Sau khi nghe người đó thêm mắm dặm muối ba la một hồi, Thẩm Ngọc Thư
hỏi: "Anh chắc chắn là cậu ta rơi từ trên trời xuống chứ?"

"Chắc chắn, chắc chắn. Tối đó rất muộn rồi, cửa cũng đã khóa, bọn tôi đang
ngồi đánh bài thì nghe đánh 'ầm' một cái, đã thấy cậu ta nằm ngay trên sàn
rồi. Quần áo đầu tóc đều rất kỳ cục, mới đầu bọn tôi còn tưởng là trộm cơ."

Cậu ta đích thị là trộm mà.

"Sau đó cậu ta như phát điên bò dậy chạy ra ngoài, chúng tôi vội vàng kiểm
tra lại hành lý của mình, may mà không bị mất thứ gì. Chưa được bao lâu
sau thì cậu ta lại quay lại, hỏi chúng tôi nhiều câu rất kỳ cục. Ánh mắt với
động tác của cậu ta lúc ấy cứ như bị ma nhập vậy, tóc tai cũng xanh lè, vô
cùng đáng sợ. Chúng tôi vì thế cũng không dám làm cậu ta kích động, đành
thật thà trả lời."

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.