VIẾT LÊN HY VỌNG - Trang 124

Không bao giờ biết sợi chỉ đầu tiên

Không bao giờ biết nỗi đau của băng

Khi pha lê dần hình thành

Những mũi kim nén vào trong tim

Để sống bất tử

Và không bao giờ cảm thấy

Phải đợi cả triệu cuộc đời

Chỉ để xói mòn và trở thành cát

Không phải ước cho hòn đá

Mà là ước cho ngọn lửa

Kéo dài chỉ trong một khoảnh khắc

Nhưng có thể thay đổi mọi thứ

Ôi để là tia chớp