VĨNH BIỆT MÙA HÈ - Trang 153

cửa là Minh và ông ấy sẽ vào phòng ? Chiếc giường nệm nhàu nát, với mền
gối lộn xộn, bừa bãi... Hạ cảm thấy đắng ngắt trong miệng.

Hằng hỏi, mà không hề quay lại:

− Mày tới thăm tao, có việc gì không ?

Hạ từ từ đi tới sau lưng Hằng, rồi không dằn được, cô ôm chầm lấy bạn:

− Hằng ơi, sao mày lại như vậy ?

Hằng chỉ im lặng. Mãi một lúc sau, cô mới khẽ gỡ tay Hạ ra:

− Tao cũng không hiểu nổi tao nữa. Nhưng mày cũng đừng nên trách

thầy Minh, tội nghiệp ổng. Có lẽ mọi chuyện là do tao.

− Không phải do mày ! - Hạ kêu lên - Ông ta là một người lợi dụng !

Hai đứa nhìn nhau. Mắt Hạ ngập ứ nỗi đau xót, còn mắt Hằng chìm trong

tuyệt vọng. Hằng quay mặt đi và bước đến ngồi bên mép giường:

− Tại tao thôi. Tao buồn quá. Nói thiệt mày, tao đã muốn tự tử chết - Cô

gần như hét lên - Má tao ngoại tình, mày biết không ? Còn ba tao thì cũng
chẳng ra gì ! Tao. Tao...

Cô bưng mặt và khóc nức nở. Hạ đến ngồi bên bạn, nước mắt cô cũng

bắt đầu chảy ra, tuôn dài trên má. Hằng quay sang, ôm chầm lấy bạn:

− Hạ ơi, tao phải làm sao bây giờ ?