VĨNH BIỆT MÙA HÈ - Trang 91

Hạ ngồi thẳng người dậy, nghiêm mặt nhìn Hoa:

− Tao biết tụi bây đang định nói chuyện gì. Không nên. Nhỏ Hằng

không có dính dáng gì trong chuyện đó đâu. Đừng làm nó buồn.

Hoa không chịu thôi:

− Vậy là mày cũng công nhận thầy Minh có dính dáng trong chuyện đó

phải không ?

Hạ ngẫm nghĩ rồi thở dài:

− Cũng có thể... Nhưng, có thể đó chỉ là một thoáng xúc động nghệ sĩ.

Tụi bây nên nhớ ổng còn là nhà thơ nữa.

Hân không đồng ý:

− Bộ nhà thơ là có quyền xúc động lia lịa như vậy sao ? Rồi rủi con

người ta thương lại thiệt thì sao ? Ráng chịu hả ?

− Nhiều khi ở nhỏ Hằng có những điều gì đó mà thầy Minh hằng mơ

ước - Hạ vẫn ráng tìm cách lý giải.

− Rồi coi như có quyền theo tán tỉnh nó ? - Hoa bực bội hỏi.

− Tao chưa thấy có bằng chứng gì gọi là ổng theo tán tỉnh nhỏ Hằng cả.

Hoa đặt mạnh quả dừa xuống mặt bàn: