VỊT NHỎ XẤU XÍ, EM LÀ CỦA TÔI! - Trang 124

-Mầy đừng tự trách, không ai muốn cả, chắc phong không sao đâu – my

cũng rất lo lắng…..

-Hức hức – cô khóc

-Sao rồi, tại sao lại vậy, hả phong có sao không kiệt – bama anh vào thì

chạy lại kiệt hỏi tới tấp

-Dạ đang phẫu thuật lấy đạn ra – kiệt lo lắng nói

-Đạn? tại sao nó lại bị trúng đạn? – mama anh nói như sắp ngất, đứng

không còn vững, baba anh phải dìu

-Bác, tất cả là tại con, con xin lỗi – cô vừa nói vừa khóc

-Con sao ? – baba anh

-Dạ, nếu không phải vì cứu con, ảnh đã không bị trúng đạn, tất cả là tại

con – cô bật khóc, rồi kể lại toàn bộ sự việc cho bama anh nghe, bama anh
là người hiểu chuyện nên không có trách hay chửi bới cô

-Con đừng tự trách, lỗi không phải ở con là do tên khốn kia – baba anh

-Đúng rồi đó con, con đừng tự trách, chuyện này con đâu muốn – mama

anh nắm tay cô an ủi

-Con xin lỗi – cô cúi mặt

-Con đừng như vậy, tên khốn đó đâu rồi – mama anh

-Con..bắn chết rồi – cô lí nhí nói

-Sao con lại bắn – baba anh

-Tại chính anh ta bắn phong, con không thể tha thứ được, con hận anh ta

nên đã bắn chết – cô nói, ánh mắt đầy căm phẫn