VỊT NHỎ XẤU XÍ, EM LÀ CỦA TÔI! - Trang 123

-Tôi hận anh, cả đời này đừng xuất hiện trước mắt tôi, người như anh

không bằng cầm thú, đồ khốn nạn, chết đi – cô giựt súng trong quần anh
bắn về phía tuấn, tuấn gục xuống…… tiếng xe cấp cứu cũng tới nơi, đưa
anh về bệnh viện

-*Hồi tưởng kí ức*

-“Alo, em hả, đi đâu sao anh liên lạc không được – anh lo lắng, điện cô

không được, cô điện lại liền mừng rỡ bắt máy”

-“haha, mầy biết tao là ai không – tuấn”

-“mầy là ai”

-“Người theo đuổi cô ấy đấy, và cô ấy đang trong tay cô, cô ấy sắp là

của tao rồi haha”

-“mầy không được làm gì cô ấy”

-“haha, sắp rồi, bye, tao hưởng thụ đây, haha”

-“mầy, alo alo”

-Anh lần theo tín hiệu trong điện thoại cô, nên mới tìm được tới nơi tuấn

giữ cô……

-*Kết thúc kí ức*

-Cô đang đứng trước cửa bệnh viện, my và kiệt cũng đến, bama anh sau

khi hay tin cũng đặt vé máy bay bay về…..

-Hức hức, tại tao hết, nếu không vì tao anh ấy cũng không lãnh hết phát

súng đó, nếu tao là người chịu bị bắn thì tốt biết mấy – cô khóc nức nở