VỊT NHỎ XẤU XÍ, EM LÀ CỦA TÔI! - Trang 158

-Trân, hân định quay về Hàn – kiệt chạy vào nói với cô

-Gì? Chừng nào đi – cô nói

-15p nữa chuyến bay cất cánh – kiệt

-Tôi phải đến đó – cô

-Tôi đưa cô đi – kiệt

-Ok – cô

*********************************************************

-Cô với kiệt, chạy khắp sân bay để tìm Hân, cuối cùng cũng thấy

-Hân – cô kêu rồi chạy vội lại

-Hả, sao chị lại ở đây – hân ngạc nhiên

-Sao em lại đi – cô thở dốc nói (xưng chị em là do cô 25t rồi, hân chỉ

mới 23 tuổi à)

-Em thấy mình thật hổ thẹn, em xin lỗi chị với anh Phong nhiều lắm –

hân cúi đầu nói

-Không sao đâu, em đừng tự trách, em đừng đi có được không – cô năn

nỉ

-Em… em không có mặt mũi để ở lại – hân khóc

-Ngoan, mọi chuyện qua rồi, cứ xem như chưa từng tồn tại, cứ để thời

gian nhấn chìm nó đi – cô cười

-Em cảm ơn chị, chị tốt lắm – hân cười tươi