VÔ TỰ THIÊN THƯ - Trang 1965

" Cần, đương nhiên cần." Ngọc Hồ bước tới một bước, thô lỗ ôm vòng

eo nhỏ nhắn của nàng: " Nàng không nói ta còn quên, hôm nay không động
phòng, nàng sẽ gặp Thiên Ma Độc Thệ cắn trả mà chết, chúng ta nhất định
phải động phòng, bây giờ liền động phòng."

Khí lực của hắn thật lớn, làm sao Huyền Chu Nhi có khả năng ngăn cản,

chỉ cái ôm này, Huyền Chu Nhi nhất thời tu phẫn muốn chết, kêu thảm thiết
một tiếng: " Đau quá a!"

Ngọc Hồ lại càng hoảng sợ, tay buông lỏng, Huyền Chu Nhi thân hình

huyền không ngã xuống giường, suất " hừ" một tiếng trầm muộn, hai bên
mông phảng phất như đau nhói, đau đến toàn thân, Ngọc Hồ nghe được
tiếng rên này của nàng, nhất thời lại càng hoảng sợ, luống cuống tay chân
bò lên trên giường: " Nàng làm sao vậy?"

" Ta...suýt chút bị ngươi siết bị thương." Nước mắt Huyền Chu Nhi

nhanh muốn rơi xuống: " Còn có...còn có mông...đau."

Ngọc Hồ kinh hãi thất sắc, cầm lấy quần áo Huyền Chu Nhi xé mở, nhất

thời da thịt thân thể trong suốt như ngọc của con gái người ta tẫn hiện trước
mắt, ánh mắt Ngọc Hồ lại không có chút lưu luyến, ngược lại trực câu câu
nhìn lên phần eo của nàng, nơi này đích xác xanh tím một mảnh, đúng là do
vài giây trước bị Ngọc Hồ siết bị thương.

" Thật xin lỗi, thật xin lỗi, ta không phải cố ý." Ngọc Hồ đưa tay đè lại

bên hông nàng, nhẹ nhàng xoa xoa, bỗng nhiên phảng phất như nghĩ tới cái
gì nói: " Di, không phải mông của nàng cũng bị thương hay sao chứ? Cho ta
nhìn xem một chút."

Huyền Chu Nhi mặt đỏ giống như địa ngục tám trọng lửa ma, liều mạng

lắc đầu nói: " Không cho xem, không cho xem."

Ngọc Hồ chau mày, chụp lấy thân hình nhỏ nhắn yêu kiều của nàng, trực

tiếp đặt nàng nằm sấp xuống, hai bờ mông trắng muốt vừa lúc phơi ra trước