Rồi lại tưởng tượng: " Dù sao ta đã phát hạ Thiên Ma Độc Thệ, hôm nay
không tránh khỏi ma trảo của hắn, đã như vầy, chi bằng ta thử một chút."
Như vậy tưởng tượng, nàng ngạnh da đầu mở tay ra, cười nói: " Trước
ngực ta đích xác bị thương rất nặng, bất quá ngươi có thể giúp ta."
Ngọc Hồ vừa nhìn thấy, nhất thời chấn động: " Không ngờ lại sưng to
đến thế này, xem ra đúng là trọng thương, không được, ta phải lập tức đi tìm
chủ nhân hỗ trợ!" Hắn xoát nhảy dựng lên, đã nghĩ muốn xuống giường.
Huyền Chu Nhi lắp bắp kinh hãi, ôm lấy hắn: " Không cần!"
Ngọc Hồ quay đầu nói: " Làm sao vậy?"
Huyền Chu Nhi mặt đỏ đến mang tai, cắn chặt môi, hồi lâu cuối cùng cố
lấy dũng khí, ấp úng nói: " Kỳ thật...ngươi chỉ cần dùng...dùng miệng
hấp...tiện có thể hấp được máu ứ ra ngoài...vết thương của ta sẽ tốt thôi."
Ngọc Hồ kinh ngạc nói: " Có cách trị thương như vậy sao?"
Huyền Chu Nhi khẩn trương giương mắt nhìn hắn, muốn nhìn hắn xem
có giả vờ không, nhưng gương mặt Ngọc Hồ nhìn thế nào cũng không có
được khuôn mặt, rồi lại nhìn lần nữa, nàng nhịn không được thở dài nói: "
Nếu ngươi có gương mặt là tốt rồi."
Ngọc Hồ cười nói: " Chuyện này có đáng gì." Toàn thân hắn cũng không
có động tác gì, nhưng trên mặt chậm rãi đột khởi lên vô số tuyến điều, chỉ
trong giây lát, thế nhưng hiện xuất ra ngũ quan rõ ràng, khuôn mặt này
thoạt nhìn mi thanh mục tú, mũi cao, dĩ nhiên là một thiếu niên anh tuấn.
Huyền Chu Nhi cả kinh nói: " Đây là gương mặt của ngươi sao?"
Ngọc Hồ cười nói: " Ta là khí vật thành yêu, làm sao có mặt, đây là khi
ta có được linh thức thì nhìn thấy vị chủ nhân này, bây giờ có lẽ đã chết