nàng xem hồi lâu, cả động cũng không động một chút, phảng phất có chút
nhập thần, Tiểu Khai cảm thấy kỳ quái, đang định nhìn kỹ, bỗng nhiên Tiểu
Trúc ngẩng đầu lên, nhìn hướng hắn, xa xa vẫy vẫy tay.
Tiểu Khai tưởng ảo giác, nhịn không được xoa xoa ánh mắt, lại nhìn đi.
Tiểu Trúc quả nhiên hướng hắn vẫy vẫy tay, môi có chút mấp máy,
phảng phất như đang nói: " Đi tới nha."
Tiểu Khai rất là ngạc nhiên, phải biết địa phương hắn ẩn thân được Tiểu
Ảnh gia trì phong ấn của Phá Thư, mặc dù là đại thiếu gia và nhị thiếu gia
là cao thủ mà vẫn nhìn không thấy hắn, Tiểu Trúc mắt thường phàm thai,
chẳng lẽ có thể nhìn thấy được chính mình?
Tiểu Khai nhịn không được đưa tay chỉ chính mình, ý tứ như nói: "
Nàng đang nói ta?"
Tiểu Trúc phảng phất như không nhìn thấy động tác của Tiểu Khai, chỉ
là xa xa nhìn chăm chú bên này, một lát sau, mới vẫy tay, lần này Tiểu Khai
nghe được thanh âm ép thấp của nàng: " Uy, ngươi đi ra đi."
Tiểu Khai cảm thấy cổ quái, vẫn không nhúc nhích nằm xuống, Tiểu
Trúc nhìn thấy không có phản ứng, rõ ràng chậm rãi đi tới, mắt thấy càng
lúc càng gần, đang đứng cách ba thước với Tiểu Khai, cách gần như vậy,
Tiểu Khai phảng phất cả mùi thơm nhàn nhạt trên người nàng đều ngửi
được, ánh mắt nhìn lên, đang dừng trên gương mặt trắng như tuyết của
nàng.