Tê Bì bình sinh nghiên cứu trận pháp phong ấn, được xưng tam giới đệ
nhất, bốn người này là tâm phúc của hắn, tự nhiên được truyền thụ đầy đủ,
bây giờ bọn họ xem Tiểu Khai là đại cừu nhân, còn không xuất ra công
pháp đắc ý nhất của mình hay sao?
Tiểu Khai vốn còn đang lo lắng, nhưng nhìn nửa ngày, thì đã hiểu được,
con mắt hắn vừa chuyển, nhất thời có chủ ý, hắn quay đầu nhìn Vạn Uẩn
Bình trong không trung, quát: " Thu." Nhất thời thu hồi Vạn Uẩn Bình vào
trong tay, người nọ đang đối kháng Vạn Uẩn Bình liền mất đi đối thủ.
Kỳ thật chiêu này cũng là hiểm chiêu, nếu người này lập tức ra tay công
kích Tiểu Khai, có lẽ chỉ một chiêu hắn đã bị mất mạng, nhưng người này
phi thường " sáng suốt" làm ra một lựa chọn sai lầm: cùng huynh đệ của
mình nhất khởi công kích Tiểu Khai.
Vì vậy đối thủ của Sáng Thế Bảo Bình biến thành ba người, mà công
kích của ba người này, đồng dạng không hề hiệu quả.
Tiểu Khai giờ phút này lại xuất ra Vạn Uẩn Bình, ý khí phong phát quát
một tiếng: " Thu cho ta!"
Ba người kia vốn đang toàn lực công kích, làm sao còn dư lực đối kháng
Vạn Uẩn Bình, mắt thấy Vạn Uẩn Bình bay lên, ba người tâm ý tương
thông, lời cũng không cần nói, đều đồng loạt quay đầu lại, vọt đến địa
phương thật xa.
" Ngươi trốn không thoát đâu, chúng ta đi thỉnh lão gia tử!" Ba người xa
xa nói một câu, lại ôm lấy tam đệ đã tàn phế của họ bỏ chạy.
Tiểu Khai chỉ biết cười khổ, cần gì đi thỉnh lão gia tử, có lẽ lúc này hắn
đã đột phá phong ấn của Tiểu Hùng Miêu, sắp đuổi tới đây.
Hắn hít sâu một hơi, bình tĩnh tâm thần, ngẩng đầu nhìn lên.