Cửa sổ đúng lúc mở ra, khuôn mặt tiếu lệ của Tiểu Trúc nhìn xuống, đón
nhận ánh mắt Tiểu Khai, vui vẻ nói: " Nghiêm Tiểu Khai?"
Giờ phút này quá khẩn cấp, Tiểu Khai đã bất chấp đường đột người
ngọc, liền bay lên lầu trúc, nói nhanh: " Tiểu Trúc cô nương, ta đến đưa
nàng..."
" Ngươi không cần phải nói, ta biết, ngươi muốn mang ta bỏ trốn." Tiểu
Trúc giơ tay ngăn thanh âm Tiểu Khai: " Ta không ngốc, thấy các ngươi
đánh thành như vậy, còn nghe được các ngươi nói chuyện, ta được nhiên
hiểu được mục đích của ngươi."
" Vậy nàng..." Tiểu Khai đỏ mặt, rõ ràng có rất nhiều lời muốn giải
thích, nhưng không biết giải thích thế nào, hắn móc ra Vạn Uẩn Bình, mở
miệng bình cắn răng nói: " Tiểu Trúc, trước tiên chỉ có thể đắc tội, hôm nay
ta nhất định phải mang nàng đi..."
" Từ từ!" Tiểu Trúc vội vàng hô một tiếng.
Miệng Vạn Uẩn Bình phát ra một tiếng kích động, rồi lại bị Tiểu Khai
kiềm chế trở về, nói: " Còn có chuyện gì?"
Giờ phút này sự việc vạn phần khẩn cấp, Tiểu Trúc thân là con dâu của
Bá Cách gia tộc, biết rõ người này đến cướp mình đi, vô luận thế nào cũng
phải khẩn trương mới đúng, nhưng người ngọc trước mắt thần thái bình
tĩnh, làm sao nhìn ra được một chút tâm tình ba động, cư nhiên hỏi: " Có
thể nói cho ta biết, vì sao nhất định muốn dẫn ta đi?"
" Bởi vì..bởi vì..." Tiểu Khai hít sâu một hơi, thấp giọng nói: " Bởi vì
nàng vốn là vợ của ta."
Tiểu Trúc lộ ra vẻ mặt quả nhiên như thế, nhưng vẻ mặt lại mang theo
vài phần khốn hoặc, nàng trầm ngâm một lát, đột nhiên nói: " Kỳ thật,
chuyện xưa ngươi kể cho ta nghe, là thật, đúng không?"